Global Notification

Liên hệ Ad : Nhấn Vào đây

- Chapter 8+9

All chapters are in

Truyện : Cánh Tay thứ 3 Chapter 8+9 Được phát trên web Góc nhỏ của tôi .Truyện : Cánh Tay thứ 3 Sẽ được cập nhật thường xuyên trên web Góc nhỏ của tôi . Vui lòng không sao chép hay coppy dưới mọi hình thức Góc nhỏ của tôi Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ

Nếu Bị Lỗi Chap hay góp ý với ad về web ( Đây )

 Chương 8. Phi tang

 

Nói rồi, đám người bọc Linh vào một cái bao. Sau đó nhét vào một cái thùng. Cả cơ thể mềm nhũn ốm yếu của anh bị nhét thô bạo vào bên trong như người ta nhận quần áo cũ đem đi vứt. Chúng cột chặt miệng thùng lại bằng dây thừng nhiều vòng. Xong xuôi thì khiêng chiếc thùng chứa người ra cửa sau, Trời khuya thế thì làm gì gặp ai mà hỏi, giả dụ có gặp người đi làm đồng hỏi thì dặn nhau trả lời bâng quơ cho qua chuyện.

 

Trước khi đi đám người hầu đã bàn bạc với nhau. Trong đó có một người biết đến một nơi có thể phi tang xác mà khó lòng tìm được. Thế là bọn chúng đi theo người khia. Tên chỉ đường khiên thùng đi đầu, dẫn họ tới một vách đá rất cao và xa. Phía bên dưới là một khúc sông cụt đã cạn. Đoạn đường đi qua chỗ này khá hiểm trở nên không có người qua lại. 

 

Đêm hôm lạnh buốt, gió thổi vù vù. Chúng tàn nhẫn ném cái thùng xuống vách núi rất dứt khoát giống như đã làm việc này rất nhiều lần nên không còn ngại tay. Sau đó quay lưng đi thẳng chẳng ai đoái hoài gì đến việc vừa nãy nữa. 

 

Cái thùng nặng rơi xuống đoạn sông cụt cạn, và trúng vách đá dưới lòng sông làm đứt sợi dây thừng buộc thùng. Chắc vì lực va đập mạnh nên nắp thùng văng ra. Không khí tràn vào bên trong đã hình thành nên một phép màu kì diệu mà bọn gia nhân và cả tên thầy lang không thể nào ngờ tới. 

 

Cú ném đó va đập khiến cho hô hấp của Linh trở lại. Nhịp thở anh từ từ thoi thóp đến mạnh dần, rồi dần trở nên đều đều nhưng anh nhất thời vẫn chưa thể nào tỉnh lại. 

 

Cũng chẳng biết Linh nằm đó bao lâu. Anh chỉ biết cho đến khi lấy lại được ý thức và mở mắt ra thì người đầu tiên anh nhìn thấy là một cô gái. Dưới ánh đèn, gương mặt cô hốc hác, nhợt nhạt thiếu sức sống. Làn da cô gái trắng bệt, đôi mắt thâm quầng. Mái tóc lù xù không được chải gọn xõa là xòa phía sau lưng, đôi môi nâu nâu có chút tím tái. Nếu cô ấy nhắm mắt lại, chắc anh sẽ nghĩ cô ấy chả có hai con mắt mà chỗ đó chỉ là hai cái lỗ đen ngòm hõm sâu vào trong đầy kinh dị.

 

Vừa mở mắt tỉnh dậy sau một cơn mê man ê ẩm mình mẩy thì lại nhìn thấy ngay khuôn mắt đáng sợ của cô gái khiến Linh có chút giật mình. Đã vậy, tay của cô ấy còn đang nắm lấy tay anh. 

 

Mà cũng vì cái nắm tay đó anh mới cảm thấy cô ấy là người. Đôi bàn tay gầy gò, có hơi ấm đặt trên tay anh. Còn nếu nó lạnh ngắt thì có lẽ anh đã tưởng cô ấy là ma mà nhảy dựng lên.

 

Thấy anh tỉnh lại cô gái vui mừng cất tiếng hỏi:

 

 - Anh thấy trong người thế nào?

 

Linh có chút chột dạ từ cái giật mình ban nãy, mặc dù người không có duy chuyển nhiều nhưng không biết cô có cảm nhận được qua cái nắm tay hay không.  Anh không trả lời cô gái mà nhìn sang xung quanh một lúc, cất tiếng hỏi:

 

 - Đây là đâu vậy cô?

 

Cô ta mỉm cười nói, vẫn kiên trì hỏi lại. 

 

 - Đây là làng Diệp Văn. Anh thấy trong người thế nào rồi?

 

Chắc bàn tay do giật mình nên chưa thấy đau. Được cô gái nhắc lại lần nữa, Linh mới nhớ ra cơ thể thương tật đầy mình của mình. Cơn đau cũng nhân cơ hội bùng phát làm cả người anh đau ê ẩm không tài nào chịu được nhiều. Có những chỗ tưởng chừng như đã dập nát đứt lìa. Còn tay chân thì không tài nào nhấc lên được. Đầu cũng bắt đầu lên cơn đau nhức. Linh day day hai bên huyệt thái dương hỏi cô gái. 

 

- Sao cả cơ thể tôi đau đớn quá. Tôi bị làm sao thế này? 

 

Cô gái nhìn khắp người Linh một lượt. Xem chừng những vết thương đã được sơ cứu qua đang bắt đầu rỉ máu do chuyển động của anh khi thức dậy. Cô gái đáp:

 

 - Tôi nhặt được anh trong một cái thùng ở dưới sông cạn. Không biết là chuyện gì xảy ra với anh nhưng trên cơ thể anh rất nhiều vết thương. Thậm chí có những chỗ bị gỗ đâm vào. Cũng may ông nội tôi biết chút y thuật cho nên mới có thể cứu sống được anh . Nhưng tại sao anh lại bị ai hại mà ra nông nổi như vậy?

 

Linh nghe cô gái nói sông có chút bàng hoàng. Cô ấy tìm thấy anh dưới sông đã cạn, còn bị nhét vào thùng. Anh cố nhớ lại nhưng không nhớ nổi. Cơn đau đầy bàn tay lại càng dữ dội hơn. Trong đầu Linh ngổn ngang suy nghĩ. Anh tự gặng hỏi bản thân: “Tại sao mình bị như thế này”

 

Những câu trả lời đều là những cơn đau đầu và sự bất lực trong đôi mắt. Anh nghi hoặc, anh hoảng sợ, anh hoang mang. Cảm giác như mình đã từng tồn tại rồi lại quên mất mình đã từng tồn tại thật sự rất đáng sợ. 

 

Anh khẽ lắc đầu trả lời: 

 

- Tôi không biết tại sao tôi lại như vậy. Thật sự! Bây giờ chính tôi cũng không biết tôi là ai. Tôi đến từ đâu. 

 

Cô gái nhìn anh, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Thấy tình trạng của anh thật sự vô cùng bất ổn. Cô vội vàng nói.

 

 - Anh chờ một chút, để tôi tìm ông tôi xem thế nào. 

 

Cô toan bước đi thì bỗng nhiên khựng lại. Quay lại, gãi đầu nói: 

 

- Tôi quên mất ông tôi không có nhà. Chắc sáng mai ông tôi mới trở lại. 

- Ông cô đi đâu vậy? Đã rất khuya rồi. 

 

Ánh đèn dầu leo lắc hắc lên vách đất. Cô gái có vẻ lúng túng, nhìn quanh rồi nói: 

 

- Ông tôi đi coi vịt, chúng tôi thả vịt khá xa. Cho nên phải có người ở đó canh chừng, nếu không sẽ bị ăn trộm mất. 

 

Linh nhìn quanh, bên trong căn nhà vách đất nhỏ hẹp, chiếc giường anh nằm hình như cũng là chiếc giường duy nhất. Đồ đạc đơn sơ mộc mạc là không thể chứa nổi nhiều người. Quên mất cơn đau của thế xác. Tính tò mò nổi lên làm Linh hỏi tiếp. 

 

- Nhà cô chỉ có hai ông cháu thôi à? 

- Không, nhà tôi có ba người. Gồm tôi, ông tôi và anh trai. 

- Thế anh cô đâu? 

- Anh trai tôi đi với ông rồi. Ông tôi già yếu ở một mình tôi không yên tâm. 

 - Thế tại sao không để ông ở nhà. 

- Chúng tôi đã bảo nhưng ông không chịu. Ông nói ông còn khỏe ông không muốn ngồi một chỗ.

 

Chương 9. Được cứu 

 

Càng hỏi, Linh lại càng cảm thấy cô gái đang rất khó xử. Chợt nhận ra mình vô duyên, mới lần đầu gặp mà hỏi hơi nhiều chuyện đời sống cá nhân riêng tư của gia đình nhà người ta. Nhưng anh lại không hiểu tại sao cảm giác chuyện giống như thể mình đã từng trải qua. Có chút gì đó rất tương đồng, cũng có chút gì đó rất khác. 

 

Cơn đau đầu vừa dịu đi đôi chút. Bỗng nhiên hai gương mặt già nua thoáng hiện ra trong đầu của anh. Anh không biết họ là ai nhưng đau xót trong lòng cũng từ đó dâng lên. Đầu lại đau đớn dữ dội. Linh cứ thế ôm đầu vật vã. 

 

Thấy thế cô gái cũng lo lắm chạy đến, tay đặt lên vai lay lay.

 

 - Anh có bị làm sao không

 

Linh vẫn ôm đầu, khốn khổ trả lời,

 

 - Đầu tôi đau quá. 

 

Nói rồi không nói gì thêm. Kì thực đau đến độ Linh cảm giác nó như muốn vỡ tung ra. Cô gái luống cuống không biết phải làm sao. Người Linh lung lây, lại mềm nhũn. Mắt Linh mờ dần rồi lại thiếp đi, ngã ra sau. May mà có cô gái đỡ lấy được. 

 

Cơn đau đớn khiến Linh thất tình trong giấc mơ. Một thế giới tối mịt vô tận bao trùm lấy người trai trẻ. Hai gương mặt già nua ấy lại hiện ra, mỉm cười hiền từ gọi anh. Họ gọi anh là con trai của họ. 

 

Lòng anh lại mơ hồ: “Họ là ai? Tại sao lại gọi mình là con?”

 

Tiếng gọi ấy chìm vào hư vô. Anh chới với, loay hoay, không biết đã thiếp đi từ lúc nào trong giấc mơ. 

 

Sau cùng, âm thanh ồn ào khiến anh tỉnh lại một lần nữa. Linh mập mờ cảm nhận trời có vẻ đang gần sáng. Tiếng gà gáy vang lên đều đều nhưng chưa có sự chói chan của nắng mặt trời xuyên qua đâm vào người. 

 

Lần này có năm, sáu người đàn ông trong nhà. Xung quanh họ có thứ gì đó quanh quẩn lượn qua lượn lại bo tròn trong như luồng khói đen nhưng không tài nào có thể nhìn rõ đó là thứ gì. Quần áo, đầu tóc họ vương đầy bùn đất giống như vừa chui từ dưới lòng đất lên.

 

Bên khung cửa sổ, trời đã bắt đầu tảng sáng.

 

Bỗng nhiên Linh nghe thấy một người đàn ông nói. 

 

- Chú Tuất, không lẽ chú để hắn ở đây à? Lỡ hắn ta làm hỏng chuyện của chúng ta thì sao?

 

Một giọng nói già vang lên, có lẽ là ông Tuất mà người kia nói. 

 

- Để  vài bữa nữa cho anh ta khỏe lại rồi đuổi đi ngay. Chúng ta làm cái nghề này đã thất đức lắm rồi. Cứu anh ta coi như là giải nghiệp đi.

 

Người kia không an tâm, hỏi tiếp. 

- Lỡ đâu anh ta phát hiện ra rồi đi báo quan thì sao?

 

- Anh ta có biết gì đâu mà báo quan. Hôm nay chúng ta cũng được một mẻ lớn rồi tạm thời yên nào có một thời gian anh ta khỏe lại tôi sẽ đuổi anh ta đi.

 

- Tôi nghĩ để anh ta đi bây giờ là tốt nhất. 

 

- Như thế đâu có được, anh ta thương thế rất nặng không cẩn thận sẽ mất mạng đấy.

 

- Quan tâm làm gì ngữ qua đường ấy, biết đâu cõng rắn cắn gà nhà thì sao.

 

- Cậu quá đa nghi rồi, chẳng phải ai  cũng như vậy đâu.

 

Nhưng dù có nói thế nào thì ông Tuất vẫn không thay đổi ý định. Bỗng nhiên, một người bỗng chen vào cuộc  tranh luận:

 

 - Thôi đừng nói nữa! Mau cất đồ đi! Lỡ nó tỉnh lại bất ngờ thì lại rách việc.

 

Mấy người còn lại có vẻ chột dạ, quay lại nhìn Linh đang nằm trên giường. Anh cảm giác có người đang tiến lại gần giường. Cơ thể và nặng trịch vẫn còn đau đớn. Anh nhắm mắt vờ như mình chưa tỉnh trong lo lắng, sợ họ sẽ phát hiện ra mình đã tỉnh. Nhưng rất may, người đó không có hành động gì. Dường như người đó chỉ quan sát biểu hiện của Linh mà thôi.

 

Linh cố gắng nhắm mắt thật tự nhiên. Thế nhưng cơ thể lại dường như phản kháng lấy thần trí anh.  Nó không còn nghe theo và bắt đầu run rẩy như đang cố chống đối sự điều khiển từ não Linh. Một cảm giác sợ hãi len lỏi khắp cơ thể 

Anh phải làm gì để chống đỡ nó.

 

Bước chân đi xa dần, giọng nói vang lên, có lẽ là người ban nãy tiến đến.

 

 - Nó chưa tỉnh được đâu. Mọi người cứ yên tâm mau chóng dọn đồ đi 

 

Một loạt tiếng động xê dịch vang lên. Sau một hồi ồn ào và những tiếng lanh canh leng keng thì không khí cũng trở lại yên lặng. Linh không dám mở mắt, chỉ dám lắng tai nghe ngóng.

 

Anh nghe thấy tiếng bước chân lại gần. Một một âm thanh già nua cất lên bên tai.

 

- Cậu có thể dậy được rồi. Họ đã đi hết rồi.

 

Anh từ từ mở mắt ra, trước mắt là một ông lão mặc đồ khoảng chừng bảy mươi hoặc tám mươi tuổi (cho em diễn tả hình dáng)

 

Đang cười hiền nhìn Linh. Anh cất giọng khàn khàn do thiếu nước hỏi: 

 

- Sao ông lại bảo vệ cháu? Ông không sợ họ phát hiện ra à?

 

Ông lão đứng cạnh giường.

 

- Không! Người bảo vệ cậu không phải là ta mà là con trai ta. Cậu có muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn nó.

 

Đúng lúc đó có một âm thanh vang lên ở ngay ngoài cửa: 

 

- Ông ơi cháu tiễn họ đi rồi.

 

Linh hướng mắt nhìn ra ngoài cửa nhà. Một chàng thanh niên khoảng chừng hai bốn, hai lăm bước từ bên ngoài vào. Ông lão bảo: 

 

- Cài cửa lại đi!

 

Người  thanh niên đó làm theo, quay lưng khóa cửa cẩn thận. Còn ông cụ thì quay lại nói với anh. 

 

- Cậu đưa tay đây tôi kiểm tra thương thế xem thế nào.

 

Anh đưa tay ra cho ông cụ bắt mạch. Im lặng một lúc, ông cụ mới nhìn tôi nói: 

 

- Thương thế đã không còn đáng ngại, nhưng tôi cũng không hiểu tại sao cậu lại mất trí nhớ như thế. Tôi phải xem lại trong sách có thể trị vấn đề này không. 

 

Linh rụt tay lại toan ngồi dậy, ông lão giữ vai tôi lại nói:

 

 - Cậu không nên vận động lúc này. Sẽ rất nguy hiểm. tốt nhất là hãy nằm im. 

 

Nghe thấy thế, anh cũng không cựa quậy nữa. 

 

- Vâng tôi xin nghe cụ. 

 

Lúc này ông lão mới hỏi:

 

- Thật sự cậu không nhớ gì sao?

 

Anh khẽ gật đầu: 

 

- Vâng! Tôi chẳng nhớ gì cả….

 

Ngừng một hồi như đang trầm ngâm suy tư và tự hỏi lại bản thân, Linh mới nói tiếp. 

 

- Tôi cũng chẳng biết tôi là ai. Và từ đâu đến. 

 

Ông lão thốt lên: 

 

- Thật là kỳ lạ.  Lần đầu tiên tôi thấy chuyện như thế này xảy ra. Hay là do cậu va đập ở đầu?

 

Linh lắc đầu. Môt ông lão già dặn kinh nghiệm như vậy còn không biết rõ thế nào thì sao một người thanh niên có thể biết được. Ông già thở ra một hơi. 

 

- Thôi! Câu cứ ở đây đi, tôi sẽ tìm cách chữa trị cho cậu.

 

Cậu trai trẻ ban nãy đã đi vào và ngồi cạnh ông nhìn Linh. Trong gương mặt đầy mùi nắng và gió đó có gì đó rất giống với anh. Chắc là sự nghèo khổ, và cực nhọc. Chắc là sự đồng cảm ở hai tấm lưng thanh niên trần chảy đầy mồ hôi lâm vào cảnh khốn cùng không biết đi về đâu. 

 

Cậu trai như gật đầu đồng ý.

 

 - Ông tôi nói đúng đấy. Từ giờ cậu cứ ở đây đi. Để ông tôi chữa bệnh cho cậu. Tôi là An. Còn ông tôi là Tuất. Cứ yên tâm, chúng tôi sẽ chăm sóc cậu tới khi cậu bình phục hẳn. 

 

Linh dù không muốn ở nhờ ai, cũng không muốn mang ơn ai quá nhiều. Họ đã cứu anh một mạng, nay lại có lòng tốt cho anh ở lại, cưu mang anh. Ơn nghĩa này như vậy làm sao mà trả hết được. Nhưng Linh cũng không có cách khác. Rời khỏi đây thì làm gì có đường sống. 

 

Nhận xét (0)